Thân gửi tôi ở quá khứ,
Nỗi đau đó, bạn có lẽ vẫn còn đang chịu đựng
Không rõ liệu bạn đang như thế nào
Tôi.. hiện vẫn chưa đủ dũng cảm
Để đối mặt, để bước qua.
Tôi giờ chỉ muốn nhìn lại
Nhìn thật chậm,
Bạn đang trải những gì.
Không biết tự lúc nào tôi mang tên nỗi sợ
Một nỗi sợ chưa được gọi tên
Sợ đòn ròi, la mắng, sự ghẻ lạnh
Sợ ánh nhìn thiếu thiện ý của môi trường.
Bắt đầu từ nỗi đau da thịt,
Bằng những lỗi lầm của tôi mà hình thành
Lớn chút nữa bắt đầu học nói dối
Rồi học thói lươn lẹo, đặt điều
Hình ảnh khi đóđó, giờ nhìn lại -
Bạn đã mạnh mẽ đến nhường nào.
Gánh thay tôi mọi hậu quả từ sai lầm.
Tôi thế mà không nhận ra bạn cũng lớn
Đủ nhận thức để ghi nhớ mọi điều
Tâm hồn ấy không còn sự trong trẻo
Dần dần hằn xuống những vết roi.
Sự bồng bột của người trẻ tuổi,
Nhân đôi tổn thương thể xác lẫn tinh thần.
Nếu lúc đó tôi nghe lời một chút,
Để không phải chịu cơn đau dài hành hạ,
Và sự non trẻ không dần tan đi.
Tôi muốn hối hận cũng không kịp
Vì “nếu” là mệnh đề không có thực,
Nhằm chứng minh sự chưa biết đủ,
Hoặc để sự thật phổ quát được phô bày.
Từ đó, tôi dần thu mình lại,
Dựng cơ chế phòng thủ cho riêng mình
Nhưng đời không đẹp như khi mộng,
Không một màu bằng phẳng - mà gập ghềnh
Một thoáng giật mình, nhìn lại
Bức tường dày, cao ngất tự bao giờ
Bức tường ngăn cách tôi và bạn,
Vô tình để bạn lại cùng nỗi đau.
Tuyến phòng thủ, thực hữu dụng,
Phong bế toàn bề mặt cảm xúc,
Tôi mới đứng vững bước chân.
Dựa sức mình sống sót qua năm tháng
Bạn lại lần lượt gánh từng tảng đá tôi đưa:
Từ nỗi sợ bị phủ định giá trị,
Đến lớp mặt nạ cũng tự tôi đeo vào.
Bạn im lặng diễn trọn vai tôi tạo,
Dù chân run rẫy vẫn không ngừng.
Nếu tôi không thử ngoảnh lại,
Thực không biết bạn phải mạnh đến mức này.
Gửi bạn đang chống chọi quá khứ
Tôi muốn phá vỡ bức tường này,
Trả cho bạn một cuộc sống đúng nghĩa,
Cũng để tự buông tha chính mình.
Xin lỗi vì sự vô tâm ích kỷ,
Bóp méo bạn không nên dạng thành hình,
Tôi cũng suýt quên mất chính mình.
Tôi hiện học cách chấp nhận để buông bỏ,
Những xiềng xích tôi tự khóa lên mình
Học cách thở, cách nghĩ, cách nói,
Cách không tự làm cạn chính mình.
Hình ảnh bạn trong quá khứ,
Đẹp đến mức - nhói lòng
Bạn ơi, đoạn đường dài phía trước,
Có lẽ không còn cần cùng tôi bước đi.
Tái bút,
Tôi ở hiện tại.