Có những điều chỉ xảy ra sau khi đã thôi chờ đợi
Có những niềm vui cố giữ nhưng người đầy thương tích
Có những ngập ngừng đã đạp đổ mọi hy vọng
Và có những nỗi sợ, vẫn ở đó, gặm nhấm một tâm hồn.
Một tâm hồn còn nguyên vẹn,
Hay chỉ chưa vỡ nát?
Nếu không thể gột rửa,
Đứng dưới mưa
Có làm nó thôi bỏng rát?
Thả hồn vào mây - Mây bay về trời
Trời đổ cơn mưa - Rơi lại vào thân thể.
Cảm xúc lắng đọng cùng cơn mưa đó,
Không tan biến đi, không gánh ưu phiền.
Chôn chân tại chỗ đắm mình một lúc:
Tâm hồn này –
Không còn lành lặn như lúc đầu.
Cái lạnh dần thấm sâu vào xương cốt
Tâm tư tỷ lệ thuận với sự lạnh lẽo này
Rùng mình, bừng tỉnh –
Nhấc chân rời khỏi đó
Để lại cô đơn,
trôi cùng cơn mưa!
-skoreos.